Trưa 28 Tết cúng Lễ Chạp tại HN.
Chiều 28 di tản khỏi HN về quê ăn Tết.
7 thg 2, 2016
24 thg 1, 2016
Đám cưới Thảo Nguyên
Ngày 17/1/2016 tức Chủ nhật mồng 8 tháng Chạp năm Bính Thân cả nhà đi xe cháu Quỳnh về TP Hải Dương dự liên hoan đám cưới cháu Thảo Nguyển.
23 thg 11, 2015
Tin Gió lạnh mùa đông
Sông Quê
Nơi ấy bây giờ lạnh buốt da
Làm sao gửi nắng tự phương xa
Cho em ấm lại bờ vai nhỏ
Để kẻ phương nầy khỏi xót xa
Tin đưa biết em đang lạnh giá
Tôi lạnh thiếu em...kẻ xa nhà
Áo len nhớ mặc chiều đông nhé
Đừng để sương sa chạm vóc ngà !
Làm sao gửi nắng tự phương xa
Cho em ấm lại bờ vai nhỏ
Để kẻ phương nầy khỏi xót xa
Tin đưa biết em đang lạnh giá
Tôi lạnh thiếu em...kẻ xa nhà
Áo len nhớ mặc chiều đông nhé
Đừng để sương sa chạm vóc ngà !
22 thg 11, 2015
Cho người tình khéo dụ
6
giờ ·
Hà
Nội hôm nay trời đẹp lắm. Đông đến muộn. Buổi sáng vẫn cảm nhận được chút se lạnh
như gió heo may
Thế
mà đến tối đã được ngập mình trong hương hoa sữa. Hoa sữa Hà Nội như một người
tình khéo, thật là biết dụ người. Đến rồi đi. Bất chợt ngào ngạt làm lòng người
ngơ ngẩn rồi biến mất như thể bắt người phải chờ đợi gặp gỡ đến mùa sau... Người
còn đang tiếc vẩn vơ, xao xác thấy nhớ thì hoa sữa bất ngờ trở lại,nồng nàn hơn
trên những con đường... Này,người tình khéo dụ, tôi chỉ là người điên trong vườn
hoa tình ái thôi. Cứ muốn nằm mơ mãi...
Tự nhắc
nhở mình
Tôi Ơi Đừng
Chiêm Bao
Mỗi người
một trái tim
Mỗi người một cái đầu
Một trái tim để yêu
Một cái đầu để nghĩ
Mỗi người một cái đầu
Một trái tim để yêu
Một cái đầu để nghĩ
Anh là
người giằng xé
Có thống nhất được đâu
Trái tim và cái đầu
Vẫn không cùng suy nghĩ
Có thống nhất được đâu
Trái tim và cái đầu
Vẫn không cùng suy nghĩ
Mỗi người
một trái tim
Mỗi người một cái đầu
Một trái tim để thương
Một cái đầu để Tỉnh
Mỗi người một cái đầu
Một trái tim để thương
Một cái đầu để Tỉnh
Trong một
kiếp nhân sinh
Vốn con người vẫn thế
Tạo hóa không vô lý
Khi đã tạo ra ta
Vốn con người vẫn thế
Tạo hóa không vô lý
Khi đã tạo ra ta
Ngày
tháng nào đã qua
Để cõi lòng vô lý
Muốn lớn hết dại khờ
Nhưng dại khờ vừa hết
Để cõi lòng vô lý
Muốn lớn hết dại khờ
Nhưng dại khờ vừa hết
Lại muốn về tuổi thơ
Trái tim là giấc mơ
Cái đầu - là hiện thực
Bờ vai là gang tấc
Mong manh ngăn đôi bờ
Hiện thực
và giấc mơ
Mong manh làn phân cách
Người anh hùng khí phách
Người thục nữ đoan trang
Mong manh làn phân cách
Người anh hùng khí phách
Người thục nữ đoan trang
Một kiếp
này đa mang
Thôi đành, đành thôi nhé
Thôi đành, đành thôi nhé
KLN,22.11.2015,
Hà Nội.
Viết cho 1 người làm tôi buồn, hôm qua
Viết cho 1 người làm tôi buồn, hôm qua
Bố
Bố vốn chẳng nói nhiều như mẹ
Chẳng ríu rít lên khi mỗi buổi con về
Chẳng bao giờ nói nhớ con nhiều lắm
Chỉ cuối tuần nào cũng hỏi có về quê.
Bố ít khi mắng con sai này nọ
Toàn bênh con mỗi lúc mẹ bực mình
Khi con ốm bố chẳng cưng chẳng nịnh
Nhưng suốt đêm dài bố ngồi đó, lặng thinh.
Lần bố ốm dù rất đau, rất mệt
Con nằm bên...trông bố...ngủ ngon lành
Bố chẳng đành nếu thấy con mất giấc
Nên một mình chịu đựng suốt năm canh.
Bố lạ lắm chỉ thích ăn thịt mỡ
Bảo nạc dai bố không thích, không ăn
Con sung sướng ăn hết phần bố gắp
Mà ngây thơ không hỏi lại một lần.
Bố là thế như siêu nhân, người máy
Làm cả đời, da cháy sạm, vai xương
Bố là bố người bằng da bằng thịt
Nhưng sao con thấy bố quá phi thường.
Chẳng ríu rít lên khi mỗi buổi con về
Chẳng bao giờ nói nhớ con nhiều lắm
Chỉ cuối tuần nào cũng hỏi có về quê.
Bố ít khi mắng con sai này nọ
Toàn bênh con mỗi lúc mẹ bực mình
Khi con ốm bố chẳng cưng chẳng nịnh
Nhưng suốt đêm dài bố ngồi đó, lặng thinh.
Lần bố ốm dù rất đau, rất mệt
Con nằm bên...trông bố...ngủ ngon lành
Bố chẳng đành nếu thấy con mất giấc
Nên một mình chịu đựng suốt năm canh.
Bố lạ lắm chỉ thích ăn thịt mỡ
Bảo nạc dai bố không thích, không ăn
Con sung sướng ăn hết phần bố gắp
Mà ngây thơ không hỏi lại một lần.
Bố là thế như siêu nhân, người máy
Làm cả đời, da cháy sạm, vai xương
Bố là bố người bằng da bằng thịt
Nhưng sao con thấy bố quá phi thường.
11 thg 11, 2015
Cho em mượn một chút thôi
Cho em mượn bờ vai anh một chút thôi
Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả
Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá
Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi.
Cho em mượn tiếng cười làm rạng rỡ đôi môi
Để thấy yêu thương chẳng xa xôi quá thế
Cho em mượn tiếng cười chỉ hôm nay thôi nhé
Ngày mai vui rồi em sẽ trả anh ngay.
Anh lại gần đây cho em mượn vòng tay
Ôm chặt đi anh kẻo vai gầy lạnh cóng
Chỉ một lần thôi vòng tay anh dang rộng
Nhen nhóm lên giùm chút hi vọng mong manh.
Em mệt quá rồi anh cho em mượn anh
Hàn những vết thương vẫn chưa lành, đau nhói
Cho em mượn đi cuộc đời không bão nổi
Mượn chút yên bình luôn ấm ở nơi tim.
LÊ THANH HIỀN fb
Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả
Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá
Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi.
Cho em mượn tiếng cười làm rạng rỡ đôi môi
Để thấy yêu thương chẳng xa xôi quá thế
Cho em mượn tiếng cười chỉ hôm nay thôi nhé
Ngày mai vui rồi em sẽ trả anh ngay.
Anh lại gần đây cho em mượn vòng tay
Ôm chặt đi anh kẻo vai gầy lạnh cóng
Chỉ một lần thôi vòng tay anh dang rộng
Nhen nhóm lên giùm chút hi vọng mong manh.
Em mệt quá rồi anh cho em mượn anh
Hàn những vết thương vẫn chưa lành, đau nhói
Cho em mượn đi cuộc đời không bão nổi
Mượn chút yên bình luôn ấm ở nơi tim.
LÊ THANH HIỀN fb
9 thg 11, 2015
Từ phút.... ấy
Trần Mai Hường fb
Từ môi - ngọt tựa trăng non
Núi cao như mới chon von lần đầu
Từ tình - trót lấm trong nhau
Đắm mê như thuở chưa nhàu hồng hoang
Từ người - ân ái sang trang
Em - bao kiêu hãnh bỗng bàng hoàng rơi...
TMH
Từ môi - ngọt tựa trăng non
Núi cao như mới chon von lần đầu
Từ tình - trót lấm trong nhau
Đắm mê như thuở chưa nhàu hồng hoang
Từ người - ân ái sang trang
Em - bao kiêu hãnh bỗng bàng hoàng rơi...
TMH
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








